Tâm sự của một du học sinh Nhật Bản

Đăng lúc: Thứ Hai - 23/12/2013 02:57

(Hoa Anh Đào) - Trước ngày tôi đi, mẹ cầm tay tôi dặn dò: “Sang đấy cố kìm nén nỗi nhớ để mà học nhé con”. Lúc đó, tôi chỉ cười với mẹ và bảo rằng: “Con trai mẹ không sao đâu, mẹ đừng lo”…

Tâm sự khi đi du học nhật bản
Chia tay bạn bè, người thân ở sân bay, tôi bước nhanh vào phòng chờ bay với một niềm háo hức về một cuộc sống mới phía trước, những người bạn mới cùng một nền văn hóa mới. Ngay từ lúc đó, tôi đã nghĩ rằng bắt đầu từ bây giờ mình đã là một du học sinh, một du học sinh như những biết bao anh chị khóa trước mà mình ngưỡng mộ. Vậy mà, tất cả những suy nghĩ màu hồng ấy dường như mờ dần mà thay vào đó là cảm giác nhớ nhà, nhớ gia đình người thân khi đặt chân đến Nhật Bản.
Lạ lẫm với những thứ xung quanh tôi nhưng cũng không làm tôi quá tò mò, nền văn minh hiện đại của Nhật Bản không làm tôi quá háo hức trầm trồ như tôi đã từng nghĩ. Cuộc sống những ngày đầu tiên ở Nhật, cảm giác thiếu vắng người thân bao trùm lên tôi. Cố tìm một cái gì đó, một hình ảnh thân thuộc gần gũi với quê hương Việt Nam và mong lắm được gặp một người Việt để nói chuyện bằng tiếng mẹ đẻ khi đi trên đường. Cuộc sống nơi đất khách quê người chẳng dễ dàng gì khi mà biết bao nhiêu khó khăn dồn dập đến một người chỉ vừa mới bắt đầu hòa nhập với một cộng đồng mới mẻ. 
Những buổi party nho nhỏ đầy ắp tình cảm của những người anh em xa quê. Đến bữa ăn ngồi vào mâm cơm chỉ càng làm cho tôi thêm nhớ về những bữa cơm đạm bạc có khi chỉ rau dưa, cà mắm mẹ nấu nhưng tràn đầy tình yêu thương của mẹ. Xa nhà, xa quê, xa những người mình thân yêu nhất, mới thấy trân trọng biết bao nhiêu tình cảm gia đình, bạn bè, càng quý giá biết bao những thứ tưởng chừng bình dị nhất thuộc về quê hương. 
Ở nơi đó, có những nụ cười thật hiền, rạng ngời và những giọt mồ hôi của mẹ, có dáng người nhỏ nhắn nhưng rất vững chãi của cha… Rồi lại đến  dịp năm hết tết đến, nghĩ đến mọi người con đi xa tư khắp mọi miền về nhà đoàn tụ cùng gia đình, hình ảnh đường làng ngõ xóm giăng đèn, kết hoa, rồi chợ tết đông đúc người chen chân giữa những đào, những mai khoe sắc ngày xuân, buồn lắm chứ, tủi thân lắm chứ! Vậy mà chúng tôi biết rằng mình không thể về được, cố nén nước mắt vào trong để nói với cha mẹ, với gia đình mình rằng con vẫn ổn… 
Du học Nhật Bản với những buồn vui
Cuộc sống bận bịu hối hả với những vất vả lo toan mỗi ngày cho học hành thi cử cuốn tôi đi quên cả thời gian. Nỗi nhớ nhà, nhớ gia đình dần dần tôi phải kìm nén lại, cố gắng để tạm quên nhường chỗ cho những công việc thường ngày. Nhưng có lẽ, chưa bao giờ ước muốn một ngày về thăm gia đình, bè bạn luôn thường trực trong mỗi du học sinh như tôi. Cùng hoàn cảnh xa quê hương gia đình, tình cảm anh em nơi đất khách quê người mới đáng quý biết bao nhiêu. Chúng tôi giúp đỡ nhau trong học hành, trong những vất cả của cuộc sống, chia sẻ cho nhau những niềm vui và cả những khó khăn, tất cả những điều ấy giúp cho chúng tôi càng yêu thương, khăng khít với nhau hơn, thân thiết với nhau như anh em em một nhà. Và thêm những buổi liên hoan, những bữa tiệc nho nhỏ với những món ăn đậm chất Việt Nam, với cây guitar và các ca sĩ bán chuyên nghiệp phục vụ hết mình với những bài hát Việt Nam, cũng làm cho những người con xa xứ, phần nào vơi đi nỗi nhớ. 
Những cái tết cổ truyền ấm sáp được tổ chức đơn sơ nhưng đậm linh hồn cốt cách Việt Nam với bánh chưng luộc bằng… bếp điện, với giò lụa gói trong chai nhựa và nhiều, rất nhiều những món ăn được làm với tất cả sự cố gắng của mọi người.
Thú vị nhất vẫn là những tiết mục văn nghệ tự biên tự diễn mang lại cho anh em chúng tôi những tiếng cười giòn tan trong đầu xuân năm mới. Chúng tôi như được an ủi phần nào bởi dù sao thì vẫn có một chút không khí ấm cúng của quê hương giữa mùa xuân Đông Kinh nghìn dặm xa xôi.
Mỗi bước đi trong trên đường đời đều là một mảnh ghép để tạo nên bức tranh muôn màu của cuộc sống. Quãng thời gian du học là một mảnh ghép với những gam màu thật đẹp. Cuộc sống tự lập làm cho chúng tôi thêm phần cứng cáp, tình gắn bó của anh em du học sinh xa nhà hòa vào trong nỗi nhớquê hương cho chúng tôi thấy được những thi vị trong cuộc sống và cho chúng tôi có cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống.

Ý kiến bạn đọc