Du học Nhật Bản: Những cảm xúc ấn tượng khi đặt chân tới Nhật Bản (phần 2)

Đăng lúc: Thứ Sáu - 17/05/2013 03:36

(Hoa Anh Đào) - Như phần trước chúng tôi đã giới thiệu cho các bạn về những cảm xúc đầy tiên khi đặt chân lên Nhật Bản của du học sinh Việt. Hôm nay chúng tôi xin chia sẻ thêm một số ấn tượng về đất nước, con người Nhật nữa để các bạn hiểu rõ hơn nhé.

Du học Hoa anh đào
Như phần trước chúng tôi đã giới thiệu cho các bạn về những cảm xúc đầy tiên khi đặt chân lên Nhật Bản của du học sinh Việt. Hôm nay chúng tôi xin chia sẻ thêm một số ấn tượng về đất nước, con người Nhật nữa để các bạn hiểu rõ hơn nhé.

nhung-cam-xuc-an-tuong-khi-dat-chan-toi-nhat2
Chơi nhiều học cũng dữ dội
Ở đây từ 9giờ tối sẽ diễn ra những cuộc biểu diễn disco đường phố(mọi người thường tập nhảy múa để chuẩn bị cho lễ hội), và đến khoảng 2giờ khuya là trở nên đông đến mức những người đến muộn không thể chen chân được vào bên trong.Mọi người nhảy nhót cho đến gần sáng mới giải tán.Ngày nào cũng vậy nhưng không ai nghỉ học một buổi nào.Trong số các bạn bè quốc tế học ở  đây, tôi cảm thấy ngưỡng mộ những bạn đến từ Âu Mỹ, họ có một cở thể dẻo dai và một thể lực không ai bi kịp.
Thêm một câu chuyện nữa về sự chăm học.Một buổi nọ khoảng 9giờ sáng, tôi đang trên đường đến trường thì đột nhiên gặp một người bạn người Nhật đang đi theo hướng ngược lại. Hỏi thăm xong tôi mới biết suốt từ hôm qua đến giờ người bạn đó học suốt ở thư viện.Từ trước đến nay tôi chưa từng học thâu đêm ở thư viện bao giờ nên rất kinh ngạc. Kinh ngạc hơn nữa là dường như ở đây những chuyện như thế này là chuyện  rất đỗi bình thường.Tôi thật sự rất khâm phục những người bạn ở đây.
Sợ hãi- sức mạnh của du học sinh
Khi mới tới Osaka, tôi chỉ biết bập bẹ một ít tiếng Nhật nên rất khó khăn trong giao tiếp.Vì thế khi nói chuyện với tôi những người bạn ở đây nói rất chậm rãi, rõ ràng. Hễ thấy tôi có chút xíu biểu hiện là không hiểu thì họ lại tiếp tục nhẫn nại giải thích. Những lúc đó tôi cảm thấy rất xấu hổ vì mình đã làm phiền người khác quá nhiều.Tôi sợ nói đến mức trở thành một người trầm cảm, không thích giao tiếp. Tôi phải vừa khóc vừa thảo luận với giáo sư nhờ giúp đỡ.
Thế  rồi sau 4 tháng gian nan, tôi cũng đã lấy lại được niềm tin trong giao tiếp. Tai tôi đã khá quen thuộc với những âm thanh xung quanh vì thế việc giao tiếp cũng dễ dàng hơn.
Tuy nhiên, vẫn có một điều làm tôi đau đầu, đó là phải giao tiếp với những người nói “giọng địa phương”.Osaka thuộc vùng Kansai nên những người trong vùng đều sử dụng giọng địa phương để giao tiếp. Tiếng Nhật thuộc vùng Kansai mềm mại nhiều âm sắc hơn tiếng Nhật chính thống mà tôi học, nghe thì rất vui tai nhưng mà không hiểu gì cả, nên khi giao tiếp với người dân địa phương cả 2 bên vừa nói vừa sử dụng “tay” phụ họa.
Thật là những kỷ niệm đẹp về đất nước và con người Nhật Bản. Trong mỗi người đều có một cảm xúc ấn tượng khác nhau. Hãy chia sẻ những cảm xúc của bạn cho chúng tôi, để những ai yêu mến đất nước Nhật cũng cảm nhận được nhé.
 

Ý kiến bạn đọc